David cùng Hồng Thành Hải nhìn dáng vẻ hắn tự tin ngút trời, mỗi người bèn hào hừng gắp cho mình một khúc cá khô!

- Oh, oh my god!. Cá khô vừa được thả vào trong miệng, David ngẩng đầu lên hưng phấn nhai nhai nuốt nuốt, trong miệng ấp úng kinh ngạc nói.

Cái này. . . Ăn ngon quá đi mất! Hồng Thành Hải mở to hai con mắt , miệng nhanh chóng nhai lấy nhai để, không còn chút nào hình tượng trầm ổn của quan nhân nữa, ngược lại giống một tên cuồng nhiệt mỹ thực chính hiệu.

- Thật sự là quá tuyệt vời, Sở Tiên, không ngờ cậu có thể làm ra được món ngon vậy đâu, bá cháy luôn á, quá ư tuyệt vời, đây là món ngon nhất tôi được nếm từ trước tới nay!. David giơ ngón cái lên, dường như là chưa đủ, hắn thêm một ngón nữa.

- Ừm ừm, thật sự là không nghĩ tới đâu, ăn xong món cá khô của tiểu Tiên, đột nhiên cảm thấy Cổ đạo thực phổ té ra cũng chỉ tới vậy!" Hồng Thành Hải tán đồng gật đầu.