Vào lúc này, ở trong một cái mạch khoáng bảo thạch đã bị bỏ phế từ lâu, đám người đang tay cầm đèn pin cẩn thận quan sát xung quanh, trong tay đám người đó ai cũng thủ sẵn súng ống, như là đang phục kích ở nơi này vậy. Ở đằng sau bọn họ có một cái hang động, chung quang vương vãi rất nhiều mẩu đạn ở dưới đất, không khí bao trùm lên nồng nặc mùi khói thuốc súng. Trong cái hang động tối om om ấy lập loè phát ra một tia sáng yếu ớt, có thể đủ để nhìn thấy đã từng có người đi vào phía bên trong. - Bọn họ chắc cũng vừa mới phát hiện ra chỗ này. Sở Tiên nhìn xung quanh đoán định, nhưng lại không phát hiện một bóng người nào cả, do dự một hồi rồi chầm chậm tiếp cận di chuyển vào phía bên trong. Sở Tiên như một bóng đen chạy vụt qua, lao vèo vào bên trong động nhanh như chớp, người trần mắt thịt khó lòng bắt kịp được tốc độ ấy, tám thanh niên cầm súng đứng ở bên ngoài cũng không hề chú ý tới bóng đen ấy đã vào được bên trong từ lúc nào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương