Dịch: Mật. - Là tới để giết cô đó. Sở Tiên cảm nhận một chút tình hình xung quanh, sau khi chắc chắn không còn nguy hiểm gì nữa liền nói với cô gái đang bị dọa đến ngây người ở bên cạnh. - Chuyện gì thế? Người trung niên vẫn luôn đi bên cạnh cô gái vội vàng chạy đến phía trước cô Tâm Duyệt, không sao chứ, không sao chứ! - Chú, con không sao, không sao hết! Cô gái tên Tâm Duyệt lúc này thần sắc dường như đã trở về, có chút sợ hãi nhìn mấy cái xác trên con tàu cách đó không xa. Một người trung niên khác cũng nhanh chóng đi tới, có điều người trung niên này là người Myanmar, Sở Tiên không biết ông ta đang nói cái gì. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương