Dịch: Phương Hà. - Rắc rắc. Tiếng gậy bi- a gãy vọng đến, những thanh niên nam nữ xung quanh dường như đều hít một hơi dài. Chất lượng gậy bi- a của Tinh Nguyệt rất tốt nên đừng nói là gãy, cho dù là đập liên tục lên bàn bi- a cũng chưa chắc đã có vết nứt, nhưng giờ nó đã gãy rồi, chính là dùng để đánh người mà đánh gãy. - Chú Bành đừng đánh nữa, như vậy sẽ đánh chết Chu Hà đó. Một thanh niên đứng bên cạnh nói với vẻ mặt sợ sệt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương