Dịch: Phương Hà.

Hai tên bảo vệ khôi ngô lần lượt ngã xuống đất nhìn người thanh niên trước mặt đầy sợ hãi.

Họ cũng không phải bảo vệ bình thường mà là những quân nhân đã nghỉ hưu, hơn nữa lại còn là lính tinh nhuệ, vậy mà đứng trước người thanh niên này lại không hề có chút sức lực nào để phản kháng.

Sở Tiên cười khẩy, ánh mắt hướng về phía Chu Hà hỏi:

- Thế nào, thành ý vậy đã được chưa?