.

Thành phố Lâm Nghi [1] vào mùa đông rất lạnh giá, thường nhiệt độ xuống dưới âm mười mấy độ, khi Sở Tiên cùng tiểu Dĩnh bước xuống dưới máy bay thì đã là buổi trưa.

- Mùa đông ở quê nhà anh lạnh hơn ở chỗ em nhiều thật.

Bước ra khỏi sân bay, tiểu Dĩnh hà hơi một cái, nhìn thấy khói trăng bay bay ra thì thích thú mỉm cười nói.

- Đúng vậy, chỗ quê anh mùa đông tương đối lạnh, anh nhớ hồi anh còn nhỏ nhiệt độ có đợt xuống tới âm ba mươi độ cơ đấy. Bây giờ cũng tầm mười bảy mười tám độ, hơn nữa chỗ nhà anh không có máy sưởi đâu.