. - Anh Triệu, mỗi năm số lượng người tới tham gia hội chợ ngư nghiệp quốc tế đông không? Đến tầm mười giờ, những người vãng lai còn lại ở hội chợ ngư nghiệp quốc tế thưa dần đi, điều này khiến cho Sở Tiên cảm thấy rất kinh ngạc, cho tới thời điểm hiện tại gian hàng của hắn chẳng có lấy một mống khách nào tới xem cả, vậy nên hắn rất chi là tò mò hỏi lão Triệu ở bên khu nuôi cá Uông Dương. - Nhiều lắm, nhưng mà cậu phải đợi tới tầm một giờ chiều cơ, cậu xem xem ở xung quanh có rất nhiều các gian hàng đã được người ta đặt hết hàng từ trước rồi, thế nên mới không có người nào qua xem cả. Khu nuôi cá Uông Dương không phải là lần đầu tham gia hội chợ ngư nghiệp quốc tế này nên chẳng lấy làm lạ, bọn họ rất có kinh nghiệm trong chuyện này. - Ố? Sở Tiên quay mặt ra sau nhìn, có hơi hồ nghi hỏi: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương