-Nơi này sâu hơn một trăm năm mươi mét, chú ý cẩn thận một chút. Pháp Đại Nguyệt nhắc nhở hắn. Sở Tiên gật gật đầu, đại dường đối với hắn mà nói cũng chẳng khác gì trên đất liền, hoàn toàn có thể lặn sâu xuống đáy biển mà không cần dụng cụ, nếu như không phải vì che tai mắt người đời thì hắn cũng không phải phiền phức như thế này. Từ trên thuyền nhảy xuống biển, Sở Tiên nhanh chóng bơi sâu xuống dưới. Cách chỗ hắn không xa còn có mấy tên thợ lặn chuyên nghiệp, nhưng tốc độ của bọn họ cùng với Sở Tiên kém quá xa, căn bản không thể đặt so sánh cùng nhau được. Ở trong biển, Sở Tiên bơi lặn tự do như một con cá, mấy tên thợ lặn xung quanh đều trợn mắt há mồm kinh ngạc, sau đó cũng vội vàng lặn sâu xuống dưới đáy biển theo Sở Tiên. Lặn xuống dưới đáy biển, Sở Tiên mở ra năng lực thị giác đặc biệt của hắn, rất nhanh có một chiếc thuyền thương nghiệp cổ kính hiện ra trong tầm mắt hắn. Tuy nhiên chiếc thuyền buôn này cũng không phải là chìm sâu dưới đáy biển, mà chính là bị kẹt ở khe hẹp giữa hai ngọn núi nhỏ trước mặt hắn. Cũng không biết vì lí do gì, thuyền lại bị kẹp giữa hai ngọn núi rất chặt, chỉ lộ ra hai mép của mui thuyền. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương