Đảo Nam Kỷ khí hậu ấm áp vô cùng, không có trời đông giá rét cũng không có mùa hè nóng bức, cho dù là buổi tối gió cũng mát mẻ khiến trong lòng người ta dâng lên một cảm giác khoan khoái dễ chịu. Hơn nửa đêm, Sở Tiên từ khách sạn đi ra, đảo Nam Kỷ ngoài tiếng sóng biển từ xa truyền đến cũng không có bất kì âm thanh nào, yên tĩnh lạ thường. -Cảm giác hơi hoang vu nha! Sở Tiên nhìn xung quanh, đi về phía bờ biển. Ánh trăng còn hơi mờ, đi tới bờ biển, nhìn biển rộng mênh mông giống như vô tận kia, tâm tình Sở Tiên trở nên tốt vô cùng. Cởi áo ngủ, Sở Tiên nhảy xuống biển. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương