Phong Bắc Xuyên không thèm đém xỉa tới hắn, cậy mình cũng có hai tên bảo vệ đang đứng ngay gần đó, hắn liền quay phắt người lại dơ một nắm đấm lên chực chực đấm vào người ta, chĩa vào hướng Tam Kiếm gầm lên: _Cút ra! Tam Kiếm cũng chả thèm đếm xỉa tới hắn, đẩy nhanh tốc độ. _Ba, hắn đang lao về phía chúng ta kìa? Phong Hoả nhìn thấy bộ dạng hung hãn của Tam Kiếm liền chột dạ. _Không phải sợ, bọn chúng không dám làm gì đâu, không cần để ý. Phong Bắc Xuyên không hề để tâm mà xua xua tay. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương