_Nhãi ranh, là cậu sai người đánh con trai ta hả? Người trung niên trợn mắt lên doạ nạt, mặt xám xịt lại tra hỏi hắn. _Sao cơ, cậu còn phải gọi cả phụ huynh tới cơ à Phong Hoả? Sở Tiên không thèm để ý tới người trung niên đó, nhìn chế giễu Phong Hoả, sau đó nhìn theo hướng cảnh sát đang đi về phía mình: _Ố, không phải, không chỉ có phụ huynh, mà còn mời cả cảnh sát tới nữa, haha, thú vị lắm. _Họ Sở kia, ta sẽ để ngươi hối hận suốt đời về chuyện hôm đó. Phong Hoả trừng mắt nhìn hắn, nhưng cơ trên mặt lại co rúm lại. _Nhãi con, ta không cần biết cậu là cái thá gì, ta nói cho cậu hay, dám đụng tay đụng chân tới con trai ta thì ta sẽ bắt cậu phải trả giá đắt. Người trung niên mặt mày nanh ác rít lên: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương