_Tôi xin lỗi! Từ miệng người thanh niên đó thốt ra ba chữ, sau đó anh ta từ từ ngẩng đầu lên, nhìn Sở Tiên cố nặn ra một nụ gường gượng gạo: _Người anh em, cảm ơn cậu nhé. Nói xong, anh ta đi thẳng ra ngoài. _Đợi chút! Sở Tiên hơi sững người, đột nhiên bước nhanh về phía người thanh niên đó rồi vỗ vào vai anh ta vội vàng hỏi: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương