-Vương tổng!

Cha Tiểu Dĩnh nhìn thấy Sở Tiên cùng mấy người Vương tổng đi tới, có chút choáng váng đứng lên, cúi đầu chào Vương tổng một cái.

-Đừng, đừng! Tuyệt đối đừng xưng hô với tôi như vậy, tôi cùng con gái anh cũng là xưng hô anh em bình thường, anh lớn hơn tôi cũng không nhiều tuổi, nhưng dù sao cũng là trưởng bối, ngàn vạn lần cũng đừng xưng hô như vậy! Vương tổng nghe được lời cha Tiểu Dĩnh xưng hô, vội vàng khoát khoát tay.

-Haha, tôi chỉ là một công nhân ở công ty thôi mà! Cha Tiểu Dĩnh nhìn thấy Vương tổng nói như thế liền vô cùng kinh ngạc, cười nói.

-Ồ, thật sao? Anh lớn hơn tôi mấy tuổi, chúng ta liền không để ý đến chuyện công ty nữa, đại ca, anh tại công ty của tôi đi làm, vậy chúng ta cũng coi như là có duyên phận! Vương tổng đi qua nói.