Bữa cơm này là bữa cơm cha mẹ Tiểu Dĩnh ăn vui vẻ nhất, nói như lời của cha Tiểu Dĩnh, hôm nay ông còn cảm thấy vui vẻ hơn so với khi ông kết hôn nữa. Hai người làm cha mẹ này đối với con rể như Sở Tiên vô cùng hài lòng, nụ cười trên mặt không tắt lúc nào, chỉ riêng nghe chuyện hồi xưa Sở Tiên vất vả theo đuổi Tiểu Dĩnh nhà bọn họ như thế nào, hai người đều cười đến không khép được miệng lại. -Sao rồi Tiểu Tiên, ngủ ở chỗ này con có quen không? Sáng sớm ngày hôm sau, Sở Tiên cùng Tiểu Dĩnh từ trong phòng đi ra, cha Tiểu Dĩnh cười ha hả hỏi. -Cũng quen rồi ạ, so với ở nhà cũng không có gì khác biệt. Sở Tiên gật đầu, lấy một chậu nước, bắt đầu rửa mặt. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương