Sở Tiên cùng Lý Long không ngừng trao đổi, cha Lý Long ở một bên tinh thần cũng thoải mái hơn rất nhiều, liền lộ ra nụ cười nhàn nhạt. -Sở Tiên, cậu ở chỗ này à, chúng tôi đang thắc mắc tại sao mãi không tìm thấy cậu nha! Lúc này, Cổ Lực cùng mấy người nữa đi tới, nhìn thấy Sở Tiên đang cùng thiếu niên lúc nãy nói chuyện phiếm, liền đi qua gọi một tiếng. -Ừ, đang bàn bạc một số chuyện! Sở Tiên cười cười -Đã xong hết rồi sao? -Ừ, cùng trở về thôi, hiện tại đã hơn một giờ rồi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương