_Một vạn tám, còn ai ra giá không?. Ông chủ nhìn thấy nhân viên của Cổ đạo thực phổ thì hơi nhíu mày, mong đợi nhìn về phía người chung quanh. Cổ đạo thực phổ mà đã ngã giá thì đối với họ có cái lợi cũng có cái hại, cái hại ở chỗ một khi họ đã ngã giá thì chẳng ai muốn tranh giành với họ nữa, còn cái lợi ở chỗ nếu như có người trả giá cao hơn, thì Cổ đạo thực phổ chắc chắn sẽ ra giá đắt gấp nhiều lần. Đã từng có một lần, mười con cá tuyết được Cổ đạo thực phổ quán cạnh tranh với một thương nhân, phá giá số cá tuyết này gấp mười lần, cuối cùng đối phương từ bỏ mua khi thấy đám người ở Cổ đạo thực phổ quán chẳng màng tới giá cả cứ thế đấu tới cùng. Nội tình của Cổ đạo thực phổ người khác còn lạ gì, bọn hắn cầm về quán sau đó có thể bán với giá gấp năm sáu lần, đây là điều mà các khách sạn nhà hàng khác không làm được. Nổi tiếng cũng có cái lợi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương