Ngôn Tâm Tú đối diện hoàn toàn không hay biết gì, thấy vẻ mặt Mục Quỳ khẽ thay đổi thì hơi nghi hoặc, quan tâm hỏi: “Sao vậy? Có phải bị đau đầu không? Đã đi kiểm tra chưa? Là nguyên nhân sinh lý hay tâm lý vậy?

Mục Quỳ hạ tay xuống: “Vừa rồi đột nhiên nhớ ra vài chuyện thôi, không sao cả.

Còn Ngôn Tâm Tú* vẫn tiếp tục nói, giọng lạnh lùng: “Không giết được thì nhốt lại cũng được. Chỉ cần không để hắn có cơ hội tiếp xúc ánh mắt với bất kỳ ai… thì sẽ không có vấn đề gì.

Y Hôi*:“Ồ?

Phong Bạc Minh*:“……Cậu nói nghiêm túc đấy à?