Mục Quỳ đứng trước mặt Trang Vi, trên gương mặt anh không hề có nụ cười, từng chữ, từng lời rõ ràng và nghiêm túc:

“Bất kể chuyện tôi sắp nói có khiến cô chấn động đến mức nào, cô nhất định phải nhớ kỹ một điều — chuyện này là do lỗi của tôi, không liên quan đến cô, cô không làm sai gì cả, hoàn toàn không phải lỗi của cô.

Anh liên tục nhấn mạnh điều đó trong cùng một câu khiến Trang Vi thấy rối bời. Nhưng linh cảm trong cô bỗng chốc trỗi dậy — có gì đó rất xấu sắp được nói ra.

Trang Vi: “Anh nói vậy là có ý gì?

Mục Quỳ: “Tôi đoán, bấy lâu nay cô vẫn luôn thắc mắc về những con số mà mình thấy trên đầu người khác — rốt cuộc có ý nghĩa gì, đúng không?