Người đàn ông vừa tỉnh lại, trông thấy nhiều người xung quanh thì giật nảy mình, lập tức chống tay lùi ra sau một đoạn. Y Hôi ngồi xổm xuống, đưa cho anh ta một cốc nước, dịu giọng trấn an:“Đừng sợ, bọn tôi vừa cứu các anh từ bên đó về. Anh cứ kể xem đã xảy ra chuyện gì. Đối phương lắc đầu, không dám nhận nước. Y Hôi khẽ cười, tự mình uống một ngụm rồi nuốt xuống, sau đó lại đưa cho anh ta:“Nước không sao đâu. Anh phải bù nước, nếu không lại ngất đấy. Lần này đối phương mới nhận lấy. Anh ta ngẩng đầu nhìn họ, vẻ mặt hoang mang, sau đó gật đầu:“Cảm ơn... cảm ơn các người đã cứu bọn tôi... Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương