Lê Tiếu thoáng trầm tư, mắt đong đầy ý cười: “Vẫn chưa, Diễn gia thì sao? Thương Úc không trả lời, chỉ chậm rãi nhìn về phía cô, ánh mắt sâu thẳm không gợn sóng. Lê Tiếu cũng nhìn anh. Dưới ánh mặt trời chiếu rọi qua cửa sổ, gương mặt góc cạnh vừa rõ nét lại vừa sống động. Đôi môi khẽ nhếch cùng nếp nhăn giữa chân mày lộ rõ vẻ không vui. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương