Thu Hoàn theo sát Lê Tiếu, không ngừng liếc chiếc hộp trong tay cô: “Chẳng phải tôi ra đón em sao? Lê Tiếu vẫn lạnh nhạt: “Tôi có tài cán gì khiến anh Thu đích thân ra đón? Phải, tôi vẫn chưa hết giận đấy. Thu Hoàn đan tay vào nhau, lại nhìn chiếc hộp đựng máy ảnh, ánh mắt lóe sáng, nói: “Em gái à, chuyện ở Cục Cảnh sát đúng là lỗi của tôi. Nhưng em yên tâm, Trương Nhạc Sơn đã bị dẫn đi điều tra rồi. Tôi đảm bảo với em, đời này ông ta không còn cơ hội trở mình nào nữa. Dứt lời, Thu Hoàn còn cười nịnh nọt sáp lại gần cô hơn: “Nên em thấy đấy, tôi có thể trở mình đúng không? Lê Tiếu nhướng mày nhìn Thu Hoàn, vẻ mặt lạnh nhạt khiển Thu Hoàn cảm thấy không chắc chắn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương