Về những nhân viên bàn tán trong nhóm công tác thì Lê Tiếu không mấy để ý. Cô mới đến công ty, chỉ là thực tập sinh, không được thêm vào nhóm công tác của công ty, vì vậy cũng chẳng biết họ thảo luận điều gì. Lúc này, anh cắt ngang cuộc gọi nội bộ, tùy ý dựa ra lưng ghế, nói với ý tứ sâu xa: “Bàn làm việc của trợ lý đặc biệt thì đương nhiên phải đặc biệt. Phục anh luôn! Lê Tiếu cong ngón tay vuốt chóp mũi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ như không có gì, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Anh là ông chủ, anh nói sao thì thế. Ngay lập tức, trong ánh mắt kín đáo của Thương Úc dần hiện lên ý cười. Anh đặt tay phải lên bàn, hơi nghiêng người về phía trước, nói như vừa ra lệnh vừa đang thương lượng: “Bắt đầu từ ngày mai, khi đi làm đừng mặc đồ màu mè quá, được chứ? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương