Còn về mệnh lệnh điều động mà Lý Như nhắc đến, vì hôm qua trong buổi họp khảo sát, cô ta làm xấu mặt, sáng nay phòng nhân sự gửi thông báo, điều cô từ nhóm hạng mục sang khoa kiểm nghiệm thuốc. Khoa kiểm nghiệm thuốc là nơi của những thí nghiệm viên đã lớn tuổi, cả đời tầm thường chẳng nổi trội nên mới bị ném qua đó dưỡng lão mà thôi. Lý Như mới ba mươi bảy, còn mấy mươi năm lăn lộn trong nghề, quyết không thể bị hủy như vậy. Lê Tiếu thản nhiên nhìn vẻ mặt tự cho là đúng của Lý Như, ngón tay lướt màn hình, lười biếng nói: “Cô đang nằm mơ sao? Lúc trước cô chẳng buồn so đo sự khiêu khích và lấn tới của Lý Như, nhưng dường như cô ta lại hiểu rằng cô đang nhượng bộ? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương