Thương Úc ôm cô hôn điên cuồng. Tuy Lê Tiếu tận tình đáp lại nhưng vẫn không theo kịp tiết tấu của anh. Không lâu sau, Thu Hoàn rảo bước đến cạnh xe chuyên dụng, dùng tay che mắt, cúi người áp gương mặt anh tuấn lên gần cửa xe. Dù tấm che có hiệu quả tốt cỡ nào, cũng không ngăn được hành động rình mò này của anh ta. Thu Hoàn nhìn hai giây, thấy bóng hai người ôm nhau bên trong bàn tặc lưỡi, cười mắng: “Đang ở trường đấy, ban ngày ban mặt lại hú hí thế à? Lời nói này xuyên qua cửa kiểng xe rơi vào tai Lê Tiếu, cô vội đẩy Thương Úc ra, không ngừng thở dốc, ánh mắt lấp lánh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương