Mười mấy phút sau, cửa phòng bệnh mở ra. Lê Tiếu đang dựa bệ cửa sổ hành lang ngắm cảnh đêm nhìn lại: “Nói xong rồi? Thương Úc rảo bước đi đến, đứng trước mặt cô nghiêng đầu hướng về phía cửa phòng: “Vào đi. “A. Lê Tiếu đáp, tiến lên trước hai bước, rồi bỗng dưng ngừng lại, nhìn Thương Úc muốn nói lại thôi. Thấy thế, anh dựa người trước cửa sổ: “Sao thế? “Không có gì. Lời đến bên môi, nhưng Lê Tiếu lại nuốt lại. Cô thong thả vào phòng bệnh, chỉ có Lễ Tam nằm trên giường nhìn xa xăm như có điều suy nghĩ. Nam Hân vẫn ở trong phòng vệ sinh không chịu ra. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương