Lê Tiếu bắc tréo chân, khuỷu tay chống đầu gối đỡ trán, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lê Tam: “Em đồng ý.

Bóng gió rằng, anh không đồng ý thì có ích gì? Lê Tam nghẹn họng, sầm mặt trừng cô: “Em ra ngoài trước đi, anh và anh Thương đây trò chuyện riêng một lát. Lê Tiếu nhíu mày, nghiêng đầu nhìn Thương Úc.

Thương Úc thản nhiên nhìn lại, nắm đầu ngón tay cô, dặn dò: “Đi đi, đừng đi xa. Lê Tiếu đáp “Ừ, cũng không kiên trì thêm.

Cô dẫn theo Lưu Vân và Lạc Vũ rời khỏi phòng bệnh, lúc đóng cửa có liếc qua phòng vệ sinh.

Không biết Nam Hân đang làm gì, cứ ở lì trong đó không chịu ra.