Lê Tiếu ngồi thẳng người, chậm rãi ngẩng đầu: “Không làm gì hết, thầy gọi con có việc gì? - Viện sĩ Giang nhìn dáng vẻ uể oải của cô, đặt nắm tay lên miệng, đằng hắng một cái: “Không bảo trò làm gì cả, nhưng trò... có chuyện gì muốn nói với thầy không? Lê Tiếu lắc đầu ngay không cần nghĩ: “Không có ạ. “À, vậy trò nằm tiếp đi. Viện sĩ Giang liếc cô rồi xoay người rời đi. Ông phải báo lại với vị kia, không phải ông không phế nghỉ phép, mà chính cô nhóc này không chịu xin nghỉ. Năm giờ rưỡi, Lê Tiếu nhận được điện thoại của Thương Úc. Cô chào tạm biệt với đám Liên Trinh, đi vào lối rẽ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương