Anh thấy vẻ ngạc nhiên trong mắt cô thì nhận lấy túi, mắt lạnh híp lại: “Không biết à? Lại để anh nói mất rồi. . Lê Tiếu liếc Thương Úc, gật đầu nói: “Ừm, giờ biết rồi. Cô nhìn túi da, nói tiếp: “Anh muốn mặc thử không? Nhân viên đề cử em cỡ này đấy, chẳng biết có vừa người hay không nữa. Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, anh cụp mắt, nhoẻn miệng cười, tùy ý cởi cúc áo ra. Lê Tiếu nhìn thẳng, cô không có ý này. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương