Chưa giải thích tiếng nào, hai người đã hôn nhau cả buổi.

Đến khi khoảng cách được kéo giãn, Lê Tiếu mới lấy lại hơi mà thở dốc.

Thương Úc cùng trán cô, hai người gần trong gang tấc, hơi thở quấn quýt.

Anh nhìn môi cô sưng đỏ, hít sâu một hơi xong mới thì gáy cô vào lòng mình, vùi trên sofa, thấp giọng nói: “Đưa u Bạch sang Anh quay phim, là bảo vệ nhưng đồng thời cũng là trừng phạt. Lời nói thản nhiên của anh khiến Lê Tiếu co ngón tay.

Anh thừa nhận đang bảo vệ u Bạch? Thương Úc cúi đầu nhìn Lê Tiếu, lấy cằm cọ trán cô: “Anh nói là bảo vệ, chứ không phải không cho anh trai em cơ hội.