Cảnh Thụy An nhìn Lê Tiếu bằng ánh mắt nóng bỏng, cực kỳ vui vẻ. Anh ta cụp mắt, nhìn túi da cô đang cầm, tìm đề tài trò chuyện: “Cô Lê dạo phố một mình sao? “Phải. Lê Tiếu hời hợt đáp, tập trung nhìn con số trên thang máy. Cảnh Thụy An ngó lơ sự lạnh nhạt của cô, cẩn thận đánh giá ba túi da riêng biệt, cười nói: “Đây là sơ mi hãng TA, thương hiệu chuyên dùng của hoàng thất, cô Lê thật tinh mắt. Vấn đề là áo sơ mi TA dành cho nam giới, cô mua cho ai? Cảnh Thụy An muốn gặng hỏi nhưng lại sợ quá đường đột. Lê Tiếu nhìn theo tầm mắt anh ta, lắc túi da, thờ ơ nói: “Cũng không hẳn, chủ yếu là bạn trai thích. Cảnh Thụy An choáng váng. Cô có bạn trai sao? Từ lúc nào? Cảnh Thụy An vẫn cho rằng, nếu muốn hỏi cưới nhà họ Lê thì người xứng với Lê Tiếu nhất trong năm nhà là anh ta. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương