Cùng lúc ấy, trong phòng khách biệt thự Nam Dương, bầu không khí chẳng mấy tốt đẹp. Ba người Thương Úc, Thu Hoàn và u Bạch chia nhau ra ngồi các góc trên ghế sofa, trên bàn trà cẩm thạch vàng đen có bày mấy bộ hợp đồng. Lạc Vũ và Lưu Vân chắp tay đứng đó không xa, mắt nhìn thẳng. u Bạch nhìn đồng hồ sơ, thấy khó tin: “Thiếu Diễn, cậu có ý gì? Thu Hoàn bắt tréo chân, kẹp điếu thuốc, nhả khói: “Còn ý gì nữa, bảo vệ cậu khỏi phải chết. “Cậu im đi, tôi không có hỏi cậu. u Bạch lạnh lùng liếc Thu Hoàn rồi nhìn Thương Úc: “Tự dưng bảo tôi sang Anh quay phim? Vốn dĩ, sau chuyện xảy ra ở biên giới, anh ta tính nghỉ đóng phim một thời gian để lấy sức. Thiếu Diễn tự dưng bảo anh ta sang Anh là thế nào? Bóc lột sức lao động sao? Thương Úc ngồi đối diện u Bạch, cổ áo sơ mi mở rộng, giọng trầm thấp: “Không muốn đi? Thu Hoàn nhìn dáng vẻ không cam lòng của u Bạch cùng vết thương trông rất dữ tợn trên cằm mà đá chân anh ta dưới bàn trà: “Cậu ngốc à? Lần này suýt nữa cậu hại chết Lê Tam, nếu không đưa cậu đi, cậu không sợ anh ta hết bệnh xử đẹp cậu luôn sao? u Bạch ngây người, rõ ràng chưa nghĩ đến chuyện này. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương