Hôm sau, ban mai hồng.

Nắng gắt xuyên qua khe hở rèm cửa rọi trên giường ký túc xá.

Trong phòng tối mờ, Lê Tiếu đang mơ màng ngủ, cảm giác hơi nóng và môi ngưa ngứa.

Cô mở mắt, nhìn thấy ngay gương mặt anh tuấn góc cạnh rõ ràng.

Lê Tiếu chưa tỉnh táo hoàn toàn, ánh mắt mơ màng, đối phương lại cúi người hôn lên chóp mũi cô, khàn giọng nhắc nhở bên tai: “Anh trai em tỉnh rồi. Lê Tiếu chớp mắt, tỉnh táo hơn, nhìn tóc xõa rối trên trán anh, không nhịn được mà với tay kéo khẽ: “Lê Tam tỉnh rồi? “Ừ. Thương Úc nhìn động tác của cô, kéo tay cô hôn lên, gian xảo nhếch môi: “Muốn ngủ nữa sao? Lê Tiếu lắc đầu, mượn lực cánh tay anh ngồi dậy.