Câu này...

Lê Tiếu nhíu mày, cúi đầu xoa trán, không nói gì.

Thương Úc ôm lấy eo cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, giọng mang ý cười: “Không phải em nghĩ anh muốn làm gì đấy chứ? Lê Tiếu cúi đầu, ngửi mùi hương mát lạnh quyến rũ trên người anh, không kìm được mà ôm lấy vòng eo mạnh mẽ của anh, rồi vùi mặt vào ngực anh, nói giọng buồn buồn: “Sao em biết được. Ánh đèn tối mờ, bóng hai người chồng lên nhau.

Lồng ngực rộng lớn và cánh tay mạnh mẽ của Thương Úc giống như bến đỗ an toàn nhất đêm nay.

Lê Tiếu cọ vào áo sơ mi của anh, mí mắt ngày càng nặng.