Lưu Vân và Lạc Vũ nhìn họ với vẻ mặt phức tạp, sau đó lập tức dẫn theo Nam Hân đi vào khoang máy bay.

Chốc lát sau, cầu thang yên tĩnh trở lại.

Thu Hoàn lấy thuốc lá trong túi ra, châm một điều rồi đưa cho Âu Bạch: “Cậu thật sự không sợ chết sao? Cơn giận của Âu Bạch vẫn chưa tiêu tan, anh ta nhìn thấy điếu thuốc mà hồi lâu sau mới run run kẹp được ở kẽ tay.

Tay của anh ta bị trói quặt ra sau quá lâu, đã tê rần, Nhìn dáng vẻ run tay hút thuốc như bị Parkinson của anh ta, Thu Hoàn không khỏi than thở: “Khúc mắc giữa cậu và Lê Tam nên kết thúc được rồi. Nghe thế, Âu Bạch dừng hút thuốc, chỉ vào vết thương trên mặt mình, cười khẩy: “Cậu lặp lại lần nữa? “Có lặp lại mấy lần cũng vậy thôi.

Cậu không nhìn thấy vẻ mặt vừa rồi của Lê Tiếu sao? Nếu không có những người kia ở đây, cậu tưởng bây giờ cậu còn có thể đứng đây được à? Thu Hoàn nói rất nghiêm túc, không hề có ý đùa giỡn.