Cùng lúc đó, trên xe chuyên dụng.

Lê Tiếu im lặng ngồi cạnh cửa, đôi mắt nai đen nhánh tối tăm.

Bỗng dưng cảm giác ấm áp ùa về, Lê Tiếu cụp mắt, chỉ thấy Thương Úc kéo tay cô, mở ra lòng bàn tay cô ra.

Anh vuốt ve đầu ngón tay cô, cúi đầu nhìn vết bầm tím do móng tay bấm vào, nét mặt dần lạnh lùng, giọng rất thấp: “Đã xảy ra chuyện gì? Lê Tiếu bình tĩnh lại, hít thở sâu rồi giãn chân mày,im lặng ngã vào lòng anh.

Thương Úc vòng tay qua đỉnh đầu Lê Tiếu, ôm bả vai cô sát vào lòng, giọng nguy hiểm: “Tự em nói, hay để anh phải người thăm dò? Lê Tiếu rúc vào ngực anh, buồn bực nói: “Anh ôm em thật chặt trước đã. Thương Úc mím môi nhìn cô trong lòng mình, bất đắc dĩ siết chặt vòng tay.