Không lâu sau, Nam Hân cho người đưa Âu Bạch về trông chừng nghiêm ngặt, còn mình thì mặt ủ mày chau về trước giường, chống nạnh trừng mắt nhìn Lê Thừa: “Lão đại, tôi nói thật với anh, nếu anh mãi không chịu tỉnh, tôi sẽ sà vào lòng người khác đây. Trong lều vô cùng yên tĩnh. Nam Hân cắn răng, không ngừng cố gắng: “Họ Lê kia, anh thật sự không sợ tôi chạy theo người khác sao? Tôi rất có giá đấy. Bình thường Nam Hân chẳng dám hé hé lấy một lời những chuyện thế này đâu. Năm phút sau, cô uể oải ngã ngồi trên ghế, nhìn gò má hôn mê của Lê Thừa, mi mắt chậm rãi rủ xuống. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương