Hôm sau, Chủ nhật. Chín giờ sáng Lê Tiếu mới ngủ dậy. Ký túc xá mờ tối, ánh sáng yếu ớt xuyên qua khe hở giữa hai mảnh rèm cửa. Lê Tiếu nằm trên giường ngẩn người, một lúc sau mới bước xuống kéo rèm cửa ra. Trời xám xịt như sắp mưa. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương