Lưu Vân và Lạc Vũ đều ngây người. Lạc Vũ nheo mắt hỏi ngược: “Không phải lúc ấy cậu báo tin cho tôi... Cô ta còn chưa dứt lời, Vọng Nguyệt đã phất tay: “Đó là vì cô Lê đột ngột ra tay, tôi mới tìm ra vị trí đánh úp họ. Nghe vậy, hai người trố mắt nhìn nhau, khó tin: “Ý cậu là... “Phải, ý tôi là thế, chính cô Lê đã xử lý tay bắn tỉa. Tôi chỉ phái hai chiếc trực thăng cho hai người thôi, không làm gì nữa hết. Vọng Nguyệt nhìn hai người chằm chằm, sợ họ không tin nên vội lấy điện thoại ra, chiếu lại hình ảnh máy bay không người ghi lại: “Hai người nhìn cái này đi, trừ lão đại ra, cô Lê là người thứ hai mà tôi thấy ra tay lanh lẹ như vậy đây. Năm phút sau, Lưu Vân hoài nghi cuộc đời: “Tôi nghĩ, chắc tôi cũng không đánh lại cô Lê... Vọng Nguyệt vừa muốn nói thêm, Lạc Vũ đã lẩm bẩm: “Nói thế thì, cô ấy không chỉ xử lý tay bắn tỉa thay chúng ta mà còn biết Vân Lăng của Hội quốc tế? The f*ck? Đến phiên Vọng Nguyệt trợn mắt há miệng, anh ta đã bỏ lỡ chuyện gì? Cùng lúc đó, phòng khách biệt thự. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương