Anh ta thẳng lưng, nhắm mắt hít thở sâu, đáy mắt hiện rõ sự ngạc nhiên. Thương Úc đặt lọ thuốc xuống, cầm bằng gạc lên, không nghe anh ta báo cáo tiếp thì lạnh giọng: “Tiếp tục đi. Người đàn ông nén giật mình, mím môi gật đầu: “Đã xử lý xong chỗ quốc lộ, muốn dọn sạch chướng ngại vật trên đường cần ít nhất ba ngày. Tôi đã cho điều năm chiếc trực thăng rồi. “Ừm. Thương Úc lạnh nhạt đáp, dường như không vui lắm. Xử lý xong vết thương của Lê Tiếu Thương Úc mới ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm che đậy sóng cả, lạnh lùng giới thiệu: “Tả Hiên - Đội trưởng đội vệ sĩ Ám Đường. Lê Tiếu chạm mắt với Thương Úc, sau đó nhìn người đàn ông với nét mặt cứng nhắc, đúng là người của Ám Đường: “Xin chào. Tả Hiên nhìn Lê Tiếu, gật đầu: “Chào cô Lê. Ồ, cũng biết cô. Đây là lần đầu Lê Tiếu gặp người của Ám Đường. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương