Lê Tiếu họ khẽ, siết chặt bàn tay anh, cười khẽ: “Đồi dốc quá, nên em...mỏi chân thôi. Chân nhũn thật mà. Núi Nam Dương gập ghềnh hiểm trở, sườn đồi dài khiến hai chân trụ lực không đều, bắp thịt khó tránh khỏi đau xót và tê dại. Nhưng Lê Tiếu còn chưa nói hết, Thương Úc đã cúi người bể bổng cố lên. Khắp sân thượng bật đèn pha công suất lớn, đèn nháy ở tháp canh cũng chập chờn chiếu rọi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương