Lê Tiếu lắc đầu, mượn thể đặt cả gương mặt trong lòng bàn tay anh: “Không cần đâu, anh ta chuyện bé xé ra to thôi.

Chuyện vặt vãnh như vậy không cần anh ra tay. Cảnh Thụy An không có ác ý, chỉ là bao năm đắm chìm trong cái ân được cứu không thể kìm được.

Mười phút sau, Lê Tiếu ra khỏi phòng trà.

Lưu Vân và Lạc Vũ đứng ngoài hành lang, thấy Lê Tiếu đi ra thì rối rít gật đầu: “Cô Lê.

Lê Tiếu nhíu mày đáp lại, bước qua họ.