Dù Lê Ngạn mặc đồ đơn giản, nhưng thần thái lạnh lùng vẫn khiến người ta e dè.

Anh đút một tay vào túi, sóng vai đi với Đường Dực Đình, khi ngang qua đám thiên kim tiểu thư kia thì lạnh nhạt liếc nhìn, chất vấn trả đòn: “Dựa vào thân phận của em gái tôi mà cần phải đưa đẩy với đàn ông à? Mấy cô mù sao? Không thấy rõ ràng Cảnh Thụy An bám lấy nó? Cái gì gọi là “đào tạo? Nếu các cô hiểu rõ vậy, có thể giảng giải cho tôi không? Vị thương nhân kiêm nghệ thuật gia này dựa vào việc bán sang tay các danh họa mà có chỗ đứng ở Nam Dương, đương nhiên tài ăn nói không phải chuyện đùa.

Mấy thiên kim đó bị Lê Ngạn chê trách một phen nên tái mặt không dám hé hé.

Năm gia tộc đầu sỏ đều hiểu rõ, mấy người anh trai nhà họ Lê luôn chiều chuộng em gái mình không có giới hạn.

Đúng là họ đã đàm tiếu sau lưng, thế nên đối với sự chỉ trích của Lê Ngạn, họ lại càng không dám tùy tiện chọc vào anh.