Lê Tiếu lạnh nhạt nhìn nét mặt mừng rỡ của Cảnh Thụy An, lười biếng nói: “Anh nhận nhầm người rồi. Cô chưa từng muốn nhắc đến chuyện ở biên giới với ai. Lần bạo loạn ba năm trước, Cảnh Thụy An là một trong những người được cứu, thật khiến người ta bất ngờ. Dứt lời, Lê Tiếu dời bước, tính rời khỏi hồ phun nước. Nhưng Cảnh Thụy An quyết không từ bỏ ý đồ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương