Lê Ngạn mặc áo sơ mi màu hồng, gác một chân lên hộp lưu trữ ở giữa hàng ghế trước, day day mi tâm, lẩm bẩm: “Anh đi nước ngoài một chuyến, nếu không vì bữa tiệc hôm nay, chắc tạm thời anh vẫn chưa về.

Anh hạ cánh vào nửa đêm hôm qua, vẫn chưa quen được sự chênh lệch múi giờ thì sáng sớm đã bị xách lên xe.

Nghe vậy, Lê Tiếu thờ ơ bĩu môi, rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “Nói em nghe về chuyện họp mặt đi.

“Nói thì không thành vấn đề, nhưng tại sao năm nay ba lại nhất quyết phải dẫn em theo? Lê Ngạn nhướn người, nhìn Lê Tiếu với vẻ khó hiểu: “Biết trước có em đi thì anh đã không đi.

Lê Ngạn lải nhải hồi lâu về điều ngờ vực của mình, ngước mắt lên thì chạm phải đôi mắt nai có vẻ mất kiên nhẫn của Lê Tiếu.