Lê Tiếu chột dạ nhìn Thương Úc, khụ khụ hai tiếng, vỗ lên giường tỏ ý anh ngồi xuống: “Sao Diễn gia lại đến? Dáng người cao ngất của anh vẫn đứng yên đó, vô hình trung khiến bầu không khí trong phòng vô cùng bức bách. Không cần nhắc đến khi thể lẫm liệt của anh, chỉ đôi mắt lành lạnh thì ai nhìn qua cũng hiểu, giờ anh đang rất bực bội. Thương Úc ngó lơ động tác vỗ giường của Lê Tiếu, môi mỏng mím chặt, yết hầu trượt lên xuống, mắt khép lại. Bầu không khí ngưng đọng, Lê Tiếu nhìn anh, lặng lẽ xốc chăn lên tính xuống giường. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương