Thương Úc kẹp điếu thuốc cho vào miệng, giọng nói lạnh nhạt lộ vẻ kiêu căng và khinh thường: “Mục đích của chị ta không ảnh hưởng đến đại cuộc.

Âu Bạch rời khỏi đường băng quay lại, mặt mày tối tăm trông chẳng mấy vui vẻ.

Nghe tiếng bước chân, Thu Hoàn quay đầu nhìn, vui vẻ: “Kỹ thuật của cậu đi lùi đến thế à? Mười quân Ki mà ngã có hai, khác gì tay khuyết tật đâu? Âu Bạch ngó lơ lời trêu chọc của Thu Hoàn, lạnh lùng ngồi xuống, trông rất buồn bực.

“Reng... Tiếng đổ chuông thu hút sự chú ý của Thu Hoàn.

Là điện thoại của anh ta để trên bàn đang reo.