Lê Tiếu nhận lấy bản vẽ xem qua, lại ngẩng đầu nhìn ánh mắt mong đợi của Cửu Công, yên lặng mấy giây, nói dối thiện ý: “Ừm, tốt lắm.

Cô thật sự không nhìn ra được đường xiên vẹo trên bản vẽ là kết cấu nhà cửa.

Trọng Cửu Công tự hào hếch cằm, bắt đầu lải nhải giải thích ý niệm thiết kế và lý do tu sửa.

Lê Tiếu lẳng lặng nghe, đôi mắt sáng trong nhìn Cửu Công không chớp.

Mấy phút sau, Cửu Công nói đến khô họng, uống nửa tách trà, nét mặt dần bình ổn lại: “Thế nên, trò không cần lo cho thấy, thầy vẫn tốt lắm. Hầu hết những trưởng bối lớn tuổi đều không muốn lộ ra tâm tư thật sự của mình, Lê Tiếu đã sớm phát hiện Cửu Công đang cố cười vui.