Cô xoay người xuống giường, lấy áo khoác và quần jeans trong tủ đồ mặc vào, lao ra cửa. Mà điện thoại bị cô ném trên giường hiện lên dòng tin nhắn WeChat: Xuống lầu. Trăng sao tranh sáng, tiếng côn trùng ra rả giữa đêm đầu Hạ. Lê Tiếu trong áo khoác ra khỏi lâu ký túc xá, sợi tóc mềm rủ xuống trước ngực, một cơn gió mát thoáng qua, lay động chân mày khóe mắt. Trước tòa lầu, dưới đèn đường, một bóng người đứng đó. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương