Hôm sau, nắng chiều chói chang, mùa Hạ đã đến. Lê Tiếu nhân thời gian nghỉ trưa rời khỏi phòng thí nghiệm, tính ghé bệnh viện thăm ông ngoại Đoàn Cảnh Minh. Nghe nói khoảng mười giờ sáng, tình trạng của ông cụ đã khá hơn, từ phòng giám sát chuyển vào phòng bệnh cao cấp nghỉ ngơi. Đến bệnh viện, Lê Tiếu mua một giỏ trái cây, đỗ xe xong thì thong thả đến gần phòng bệnh. Còn chưa vào cửa, cô đã nghe tiếng khóc sụt sùi từ cửa phòng khép hờ truyền đến. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương