Đoàn Cảnh Minh bị chọc giận, tức quá hóa cười: “Cháu không biết ư? Phá hư mực Long Văn của ông, lại xé nát mấy chục nghìn tờ giấy Tuyển Thành Tạng Kinh, cháu thật sự tỏ ra không biết gì sao? Trong nháy mắt, phòng bệnh yên lặng đến nỗi cây kim rơi xuống đất cũng nghe thấy tiếng. Ngay sau đó là một loạt tiếng xuýt xoa. “Ba, ba đừng nói linh tinh, Tuyên Tuyển nhà con sao có thể làm ra chuyện đó được? Bà Đoàn lên tiếng phản bác đầu tiên. Bà ta tiến lên ôm vai Đoàn Diệc Tuyên, bảo vệ con gái mình với vẻ bất chấp hậu quả. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương